A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Lỳ Phú Hừ - niềm tự hào của bản Si La

Từ bản Nậm Sinh heo hút của xã Mường Nhé (Điện Biên), hành trình học tập của Lỳ Phú Hừ, người dân tộc Si La, trở thành câu chuyện truyền cảm hứng cho học sinh vùng cao.

Người con dân tộc Si La Lỳ Phú Hừ sẽ là tấm gương để học sinh vùng cao noi theo.

Người con dân tộc Si La Lỳ Phú Hừ sẽ là tấm gương để học sinh vùng cao noi theo.

Lỳ Phú Hừ sinh ra và lớn lên tại bản Nậm Sinh, xã Mường Nhé (Điện Biên) - địa bàn miền núi biên giới đặc biệt khó khăn ở cực Tây Tổ quốc. Gia đình em thuộc diện nghèo, cuộc sống gắn liền với nương rẫy; cái ăn, cái mặc luôn là nỗi lo thường trực. Tuổi thơ của Phú Hừ giống như bao đứa trẻ vùng cao khác, em lớn lên giữa núi rừng, thiếu thốn điều kiện học tập, con đường đến trường xa xôi, quanh co.

Ít ai biết rằng, những năm đầu tiểu học, Lỳ Phú Hừ từng là cậu bé nghịch ngợm, hay trốn học. Thế nhưng, bằng tình yêu thương, sự nghiêm khắc của cha mẹ cùng sự tận tình uốn nắn của thầy, cô giáo, cậu bé người dân tộc Si La ấy dần nhận ra giá trị của con chữ. Từ học sinh “cá biệt”, Phú Hừ nỗ lực vươn lên, nhiều năm liền đạt danh hiệu học sinh khá, giỏi, trở thành lớp phó, lớp trưởng gương mẫu suốt 5 năm tiểu học.

Chính những chuyển biến ấy đã đặt nền móng đầu tiên cho hành trình học tập đầy gian nan nhưng cũng vô cùng đáng tự hào của em sau này.

Bước vào lớp 6, thử thách thực sự bắt đầu. Trường học cách nhà hơn 14km, Phú Hừ cùng các bạn trong bản buộc phải đi học xa, tự lo cho cuộc sống của mình khi tuổi đời còn nhỏ. Mỗi lần đi học, em đi bộ hàng chục cây số, vùi gạo trên vai, mang theo nồi niêu để tự nấu cơm ăn. Lần đầu xa gia đình, nỗi nhớ nhà, sự thiếu thốn và cảm giác cô đơn thường trực bủa vây cậu học trò nhỏ.

Có những ngày, vừa đến nơi trọ đã bị kẻ gian lấy mất gạo và thức ăn. Đêm đến, Phú Hừ nhịn đói, chỉ biết ôm mặt khóc trong lặng lẽ. Không điện thoại, không cách nào liên lạc với gia đình, em đành chịu đựng. Có lúc, suốt 2 - 3 ngày liền, bữa ăn của em chỉ là rau rừng hái vội và những bát cơm xin nhờ để cầm cự qua ngày.

Những ngày cuối tuần hiếm hoi được trở về nhà, Phú Hừ òa khóc trong vòng tay cha mẹ. Thế nhưng, những tháng ngày gian khó ấy đã rèn giũa ý chí, giúp em trưởng thành sớm hơn bạn bè cùng trang lứa. Từ lớp 7 đến lớp 9, Phú Hừ duy trì thành tích học tập khá, giỏi, nuôi dưỡng trong mình ước mơ được học cao hơn, đi xa hơn để thay đổi cuộc đời.

ly-phu-hu-niem-tu-hao-cua-ban-si-la-3.jpg

Lỳ Phú Hừ chụp ảnh cùng gia đình.

Gia đình thứ hai

Nỗ lực không ngừng đã được đền đáp khi Phú Hừ trúng tuyển vào lớp 10 Trường PTDTNT THPT tỉnh Điện Biên. Đó là niềm vui lớn, nhưng cũng là hành trình mới đầy thử thách. Ngôi trường cách nhà hơn 200km; lần đầu tiên em rời bản làng, một mình xuống thành phố học tập.

Chuyến xe khách đầu tiên trong đời khiến cậu học trò vùng cao say xe, nôn nao, mệt lả. Những câu hỏi đầy ái ngại của người lạ trên xe: “Người nhà cháu đâu? Sao đi học xa mà đi một mình?” khiến Phú Hừ lặng im, nước mắt rơi lúc nào không hay. Khi đặt chân tới thành phố, trước những tòa nhà cao tầng, em vừa ngỡ ngàng, vừa thầm ước giá như quê hương mình cũng có điều kiện tốt hơn.

Những bỡ ngỡ ban đầu nhanh chóng được xoa dịu khi Phú Hừ bước vào mái Trường PTDTNT THPT tỉnh Điện Biên, nơi em gọi bằng hai tiếng thân thương: “Gia đình thứ hai”.

“Cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Thị Lý - người đầu tiên dang rộng vòng tay đón em. Sự ân cần, thấu hiểu và tận tâm của cô đã tiếp thêm cho em niềm tin, động lực trong suốt ba năm học THPT ở ngôi trường nội trú. Không còn khoảng cách giữa các bạn, không còn sự thiếu tự tin nữa; em đã thực sự gắn bó, yêu mến ngôi nhà thứ hai của mình”, Phú Hừ bày tỏ.

Không chỉ có cô chủ nhiệm, các thầy, cô giáo trong trường, trong đó có cô giáo Ngữ văn Hoàng Thị Hà, bằng tình yêu nghề, sự nhiệt huyết và tận tụy, đã bồi đắp tri thức, chắp cánh ước mơ cho cậu học trò dân tộc Si La. Trong môi trường nội trú, Phú Hừ dần xóa bỏ mặc cảm, tự tin hơn, hòa nhập với bạn bè và tìm thấy niềm vui trong học tập.

ly-phu-hu-niem-tu-hao-cua-ban-si-la-4.jpg

Lỳ Phú Hừ (góc phải) cùng đồng đội tại Học viện Biên phòng.

Niềm tự hào của bản làng

Từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, Phú Hừ đã ấp ủ ước mơ thi đỗ vào các trường Quân đội, Công an để được phục vụ Tổ quốc, bảo vệ bình yên nơi miền biên giới quê hương. Thế nhưng, ước mơ ấy không hề dễ dàng.

Sau khi tốt nghiệp THPT, em thi trượt đại học lần đầu. Chưa kịp nguôi ngoai, đại dịch Covid-19 ập đến; hoàn cảnh gia đình khó khăn buộc em phải lao động nặng nhọc, khiến cơ hội lần thứ hai cũng vuột khỏi tầm tay. Nhưng với Phú Hừ, thất bại không đồng nghĩa với bỏ cuộc.

Lần thi thứ ba, đối với Phú Hừ “đây sẽ là lần cuối cùng”; em tự nhủ và quyết tâm xuống thành phố ôn thi. Gia đình đã bán con bò duy nhất cũng là tài sản lớn nhất để tiếp sức cho em theo đuổi ước mơ.

“Xuống thành phố ôn thi, tôi gặp lại cô Hà, giáo viên dạy Ngữ văn ở trường nội trú. Trong quá trình ôn thi, cô đã giúp đỡ, quan tâm tôi rất nhiều; cô luôn nhiệt huyết truyền đạt kiến thức cho tôi”, Phú Hừ bày tỏ.

ly-phu-hu-niem-tu-hao-cua-ban-si-la-2.jpg

Chân dung Trung úy Lỳ Phú Hừ.

Những ngày tháng ấy, Phú Hừ vừa học, vừa lo toan cuộc sống với số tiền ít ỏi, vừa đối mặt với nỗi sợ thất bại luôn thường trực. Thế nhưng, bằng ý chí và nghị lực phi thường, em đã chinh phục thành công cánh cửa Học viện Biên phòng.

Bốn năm rèn luyện trong môi trường Quân đội đã tôi luyện Phú Hừ trở thành một người lính bản lĩnh, kỷ luật và giàu lý tưởng. Em được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam, tốt nghiệp loại giỏi, vinh dự mang hàm Trung úy khi ra trường. Nhận công tác tại Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh Điện Biên, hiện nay, Trung úy Lỳ Phú Hừ công tác tại Đồn Biên phòng Nà Bủng.

Phát huy tinh thần của người chiến sĩ trẻ, Phú Hừ tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng, góp sức trẻ bảo vệ từng tấc đất biên cương. Là người dân tộc thiểu số rất ít người, em là niềm tự hào của đồng bào dân tộc Si La.

Gần 70 năm xây dựng và phát triển, Trường PTDTNT THPT tỉnh Điện Biên đã khẳng định vị thế là cái nôi đào tạo, bồi dưỡng nhân tài cho vùng cao, vùng đồng bào dân tộc thiểu số. Những danh hiệu cao quý như “Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới”, Huân chương Độc lập hạng Ba là minh chứng cho những đóng góp bền bỉ của nhà trường.

Trong hành trình vẻ vang ấy, câu chuyện của Lỳ Phú Hừ là điểm sáng đầy tự hào. Từ bản làng nghèo khó Mường Nhé, em đã đi lên bằng nghị lực, niềm tin và khát vọng học tập, trở thành biểu tượng đẹp của tinh thần hiếu học, của ý chí vươn lên không khuất phục số phận.

Và hơn hết, hành trình của em còn tiếp tục lan tỏa, truyền cảm hứng cho bao thế hệ học sinh vùng cao, để từ những bản làng xa xôi, những ước mơ lớn lao vẫn không ngừng được thắp sáng.

Cô Hoàng Thị Hà chia sẻ: “Lỳ Phú Hừ ngoan ngoãn, lễ phép, luôn cầu tiến trong học tập và năng nổ tham gia các hoạt động tập thể. Chúng tôi rất vui khi thấy từng lớp học sinh của mình ra trường đạt được thành công và hoàn thành ước mơ của bản thân”.


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết