Vạch trần chiêu trò xuyên tạc, chống phá việc xây dựng các dự án, công trình văn hóa
Mỗi khi Đảng, Nhà nước và các địa phương công bố một chủ trương đầu tư lớn cho văn hóa, thể thao, các thế lực xấu lại diễn một kịch bản chống phá quen thuộc đến mức có thể dự đoán trước. Dự án Nhà hát thành phố Hà Nội trên phố Võ Thị Sáu, phường Bạch Mai - công trình trọng điểm thuộc Chương trình hành động số 08-CTr/TU của Thành ủy Hà Nội thực hiện Nghị quyết số 80-NQ/TW, ngày 7-1-2026 của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, là ví dụ mới nhất về chiêu thức cũ đó. Nhận diện, phân tích và bác bỏ những luận điệu xuyên tạc, chống phá này không chỉ là việc làm cần thiết để bảo vệ một dự án cụ thể, mà còn là để vạch trần một phương thức chống phá có hệ thống.

Dự án Nhà hát thành phố Hà Nội sẽ được xây dựng ở phố Võ Thị Sáu (phường Bạch Mai). Ảnh: Hữu Vũ
1. “Lãng phí ngân sách, ưu tiên hình thức hơn an sinh” là luận điệu đầu tiên và được tung ra sớm nhất mỗi khi một công trình văn hóa lớn được công bố. Khi Nhà hát Opera Hà Nội khởi công tháng 10-2025 với tổng vốn hơn 12.000 tỷ đồng từ Tập đoàn Sun Group, luận điệu này xuất hiện. Khi Sân vận động Trống Đồng được đưa vào quy hoạch, luận điệu này lại xuất hiện. Và lần này, với dự án Nhà hát thành phố Hà Nội, quy mô 9.000m², tổng vốn đầu tư 2.000 tỷ đồng, công thức cũ lại được đem ra áp dụng. Những kẻ phản động, cơ hội chính trị so sánh con số đầu tư với nhu cầu trường học, bệnh viện, nhà ở xã hội để tạo ra ấn tượng đối lập giả tạo giữa văn hóa và an sinh.
Sự xảo quyệt của luận điệu này nằm ở chỗ mượn một phần sự thật - người dân có nhu cầu an sinh vật chất chính đáng - để phục vụ một kết luận sai hoàn toàn. Ngân sách thành phố không vận hành theo logic “chọn một, bỏ một”. Thực tế, 2.000 tỷ đồng dành cho dự án Nhà hát thành phố Hà Nội chỉ là một cấu phần trong tổng số 36.112 tỷ đồng vốn đầu tư, hỗ trợ đầu tư tổng thể cho 1.058 dự án trong giai đoạn 2026-2030. Kế hoạch đầu tư hạ tầng kỹ thuật và hạ tầng xã hội đa ngành được triển khai song song với các ưu tiên y tế, giáo dục và hạ tầng đô thị, không hề triệt tiêu lẫn nhau.
Quan trọng hơn, cần thay đổi căn bản cách nhìn về đầu tư văn hóa. Trong mô hình kinh tế đô thị hiện đại, một nhà hát đạt chuẩn quốc tế không phải là “chi phí” mà là “vốn đầu tư”. Nhìn về tương lai với sự phát triển của công nghiệp văn hóa, công trình sẽ sinh lời thông qua thị trường biểu diễn, kéo theo chuỗi giá trị du lịch, ẩm thực, lưu trú, đào tạo nghệ thuật và quan trọng hơn cả, nâng cao chỉ số hấp dẫn của đô thị trong mắt nhà đầu tư quốc tế. Kinh nghiệm phát triển đô thị của các nước trên thế giới đã chứng minh hiệu ứng kinh tế của các công trình văn hóa, thể thao nhân lên nhiều lần so với vốn đầu tư ban đầu. Với các công trình đầu tư nêu trên, Hà Nội không đi ngược xu thế thế giới, mà đang bắt kịp xu thế đó.
Đó là chưa kể, thưởng thức văn hóa, nghệ thuật chất lượng cao là nhu cầu chính đáng của người dân Thủ đô, đặc biệt là thế hệ trẻ. Xây dựng các công trình văn hóa xứng tầm để đáp ứng nhu cầu đó cũng là một bước phát triển, là con đường nâng cao đời sống tinh thần của người dân, hoàn toàn không đối lập mà còn bổ trợ cho đời sống vật chất.
2. Một luận điệu nguy hiểm hơn là thủ đoạn vu khống chủ trương này là “phá công viên, cướp không gian xanh”. Với luận điệu này, kẻ xấu khai thác một mối lo có thật và chính đáng của người dân đô thị, đó là thu hẹp không gian xanh trong bối cảnh Hà Nội đang chịu áp lực đô thị hóa ngày càng lớn. Điều các đối tượng xấu không hình dung được rằng, chính người dân xung quanh khu vực Công viên Tuổi Trẻ - vốn bao năm nay bị xuống cấp về cảnh quan, môi trường - đang chờ mong công trình mới hơn bao giờ hết. Việc đầu tư một công trình văn hóa lớn không chỉ làm thay da đổi thịt vùng đất vốn gắn với những nhận xét không mấy tích cực, mà còn đứng trước cơ hội trở thành “cục nam châm” thu hút sự phát triển về kinh tế, văn hóa, xã hội, một biểu tượng mới của tương lai, đem lại niềm tin về sự thịnh vượng.
Thủ đoạn này không mới. Mỗi lần một công trình lớn được triển khai ở vị trí công viên hay hồ nước, cũng đều xuất hiện các thông tin tương tự được tung ra nhằm kích động sự phản đối của cộng đồng cư dân xung quanh, dẫn dắt bằng thông tin không chính xác. Điều đáng nói là song song với dự án nhà hát, thành phố đã phê duyệt kế hoạch mở rộng phố Võ Thị Sáu lên 22,5m - một chỉ dấu rõ ràng cho định hướng chỉnh trang, nâng cấp toàn diện khu vực.
Khi hai luận điệu trên không đủ sức làm lung lay dư luận, một chiến thuật thứ ba được kẻ xấu triển khai, đó là tấn công vào tính minh bạch của dự án. Chúng tung ra những tin giả gây hoang mang từ những số liệu mờ ám về giải phóng mặt bằng. Các đối tượng tìm cách thổi phồng, bóp méo con số đầu tư theo nhiều hướng - khi thì nâng lên để tạo cảm giác “phung phí”, khi thì ám chỉ “con số thực còn lớn hơn nhiều” để gieo nghi ngờ về tham nhũng. Những tin thất thiệt hoặc cố tình đồn nhảm về việc cưỡng chế giải phóng mặt bằng, về người dân bị di dời, được lan truyền nhằm tạo tâm lý hoang mang, lo sợ để kích động làn sóng phản đối, trong khi thực tế dự án còn đang trong giai đoạn chuẩn bị đầu tư - chưa có bất kỳ hoạt động giải phóng mặt bằng nào được triển khai.
Đây là thủ đoạn quá quen trong hoạt động chống phá. Bằng cách này, chúng tạo tin giả về quy trình để kích động tâm lý bất an và phẫn nộ trước khi thực tế diễn ra, nhằm định hình trước thái độ tiêu cực của người dân. Khi dự án thực sự triển khai, dư luận đã bị “tiêm" sẵn một tâm thế nghi ngờ, khiến mọi thông tin chính thức đều khó được tiếp nhận một cách khách quan.
Sự thật cần được khẳng định: Nguồn vốn 2.000 tỷ đồng từ ngân sách thành phố, nằm trong danh mục công trình trọng điểm được HĐND thành phố xem xét, chịu sự giám sát của cơ quan dân cử và các cơ quan thanh tra, kiểm toán Nhà nước theo đúng quy định của pháp luật. Không có bóng tối nào trong những con số đó, chỉ có sự cố tình tạo ra bóng tối của những kẻ không muốn công trình trở thành hiện thực, đem lại một biểu tượng văn hóa mới cho Thủ đô.
3. Nhìn lại toàn bộ những luận điệu xuyên tạc xung quanh dự án Nhà hát thành phố Hà Nội trên phố Võ Thị Sáu, có thể nhận ra một đặc điểm chung. Chúng không phải là phản biện, bởi phản biện đòi hỏi lập luận có căn cứ, dữ liệu có nguồn gốc và thiện chí tìm kiếm giải pháp. Những gì được tung ra trên không gian mạng của kẻ xấu là thao túng thông tin có chủ đích, khai thác sự thiếu thông tin đầy đủ của một bộ phận người dân để kích động hoài nghi và chia rẽ. Kịch bản này đã lặp lại với Nhà hát Opera Hà Nội, với Sân vận động Trống Đồng và sẽ còn lặp lại với bất kỳ công trình văn hóa lớn nào trong tương lai.
Câu trả lời hiệu quả nhất không phải là im lặng, cũng không chỉ là lên án. Đó là sự cần thiết phải thông tin minh bạch, chủ động và liên tục từ cấp ủy, chính quyền, gắn với công khai quy hoạch, rõ ràng về nguồn vốn, cụ thể về tiến độ, sẵn sàng đối thoại với mọi thắc mắc chính đáng của người dân. Sự thật chỉ thực sự được bảo vệ mạnh mẽ nhất khi được soi chiếu với đầy đủ ánh sáng của sự khách quan, công khai, minh bạch.
Cán bộ, đảng viên và người dân Thủ đô, với truyền thống và một niềm tin vững vàng vào sự lãnh đạo của Đảng, quản lý của Nhà nước, cùng một bản lĩnh chính trị được tôi luyện qua nhiều thế hệ, hoàn toàn có đủ sáng suốt để phân biệt đúng - sai. Một khi được cung cấp thông tin đầy đủ, chính xác và kịp thời, niềm tin ấy càng trở nên vững vàng như được lá chắn thép bảo vệ. Mọi chiêu trò xuyên tạc, phá hoại sẽ tự khắc bị phơi bày dưới ánh sáng sự thật và đi đến thất bại.









